Airbnb suýt chết vì tập thẻ tín dụng cháy hạn mức: bài học "làm việc không nhân rộng" của Paul Graham cho dân khởi nghiệp

Airbnb suýt chết vì tập thẻ tín dụng cháy hạn mức: bài học "làm việc không nhân rộng" của Paul Graham cho dân khởi nghiệp

Bài luận gốc: "The Airbnbs" — Paul Graham (nguồn). Bản dịch & biên tập để chia sẻ với anh em khởi nghiệp.

Một tập bìa hồ sơ đầy thẻ tín dụng đã quẹt kịch hạn mức. Một nhà đầu tư bỏ ngang cuộc họp, không thèm uống hết ly sinh tố. Cộng thêm cuộc suy thoái tệ nhất nhiều thập kỷ. Đó là tất cả những gì ba nhà sáng lập Airbnb có sau một năm làm mà không có nổi một chút tăng trưởng. Ai bình thường cũng đã buông từ lâu. Họ thì không, và ba năm sau họ IPO. Điều giữ họ ở lại không phải sự lì lợm mù quáng, mà là một thứ rất cụ thể họ đã tận mắt thấy. Paul Graham đặt đúng câu hỏi đáng dừng lại: tại sao?

Buổi Phỏng Vấn Airbnb: Ý Tưởng Dở, Nhưng Founder Cháy Hết Mình

Để chúc mừng đợt IPO của Airbnb, và cũng để giúp ích cho những nhà sáng lập tương lai, tôi nghĩ sẽ hữu ích nếu nói rõ điều gì đã làm nên sự đặc biệt của Airbnb.

Cái đặc biệt ở ba nhà sáng lập Airbnb là sự nghiêm túc, hết mình. Họ chẳng làm gì nửa vời, và chúng tôi cảm nhận được điều đó ngay từ buổi phỏng vấn.

Đôi khi phỏng vấn xong một startup, chúng tôi phân vân chưa biết quyết thế nào và phải ngồi bàn với nhau. Những lần khác, chỉ cần nhìn nhau rồi mỉm cười. Buổi phỏng vấn với Airbnb thuộc kiểu thứ hai.

Điều đáng nói là chúng tôi thậm chí còn không mấy thích ý tưởng đó. Người dùng ở giai đoạn ấy cũng vậy: họ chẳng có chút tăng trưởng nào. Nhưng bản thân các nhà sáng lập tràn đầy năng lượng đến mức không thể không quý mến họ.

💡 Insight hành động: Nhà đầu tư rót tiền vào con người trước, ý tưởng sau. Khi ý tưởng chưa thuyết phục và số liệu còn phẳng lì, thứ duy nhất bán được là năng lượng và độ lì của bạn — hãy để nó nói thay.

Thái Độ Ăn Đứt Số Liệu: Founder Ghi Chép, Làm Gấp Ba Việc Bạn Giao

Ấn tượng đầu tiên ấy không hề đánh lừa chúng tôi. Suốt cả khóa, biệt danh chúng tôi đặt cho Brian Chesky là Quỷ Tasmania (The Tasmanian Devil) — vì giống nhân vật hoạt hình kia, anh ấy là một cơn lốc năng lượng. Cả ba người đều thế.

Chưa từng có ai làm việc chăm chỉ trong suốt thời gian ở Y Combinator (YC) hơn nhóm Airbnb. Bạn trò chuyện với họ, họ ghi chép. Bạn gợi ý một ý tưởng trong giờ tư vấn (office hours), thì lần sau gặp lại, họ không chỉ đã triển khai xong ý tưởng đó — mà còn làm thêm hai ý tưởng mới nảy ra trong lúc thực thi.

"Họ có lẽ có thái độ tốt nhất trong số các startup mà chúng tôi từng rót vốn," tôi viết cho Mike Arrington trong khóa học đó.

Và họ vẫn giữ nguyên thái độ ấy cho đến giờ. Mùa hè năm 2018, Jessica và tôi ăn tối với Brian, chỉ ba người. Lúc này công ty đã mười năm tuổi. Vậy mà anh ấy vẫn ghi kín một trang giấy đầy ý tưởng cho các dự án mới mà Airbnb có thể làm.

💡 Insight hành động: Tốc độ thực thi là tín hiệu rõ nhất về một đội ngũ. Người khác góp một ý, bạn về làm xong rồi mang lại thêm hai ý mới — đó chính là cách bạn thắng, và là thứ nhà đầu tư nhìn ra trước cả sản phẩm.

Trước YC, Airbnb Đã Thoi Thóp: Thẻ Tín Dụng Cháy Hạn Mức, Nhà Đầu Tư Bỏ Chạy

Điều chúng tôi không nhận ra khi lần đầu gặp Brian, Joe và Nate là: Airbnb lúc ấy đang thoi thóp những hơi thở cuối cùng. Sau một năm cày cho công ty mà chẳng có chút tăng trưởng nào, họ đã thống nhất thử vận may lần cuối — thử cái Y Combinator này, và nếu vẫn không cất cánh thì bỏ.

Bất kỳ người bình thường nào cũng đã bỏ cuộc từ lâu. Họ rót vốn cho công ty bằng thẻ tín dụng, có hẳn một tập bìa hồ sơ chứa đầy những thẻ đã quẹt kịch hạn mức. Nhà đầu tư thì chẳng đánh giá cao ý tưởng.

Một nhà đầu tư gặp họ trong quán cà phê đã bỏ đi ngay giữa buổi họp. Họ tưởng ông ấy đi vệ sinh, nhưng ông ấy không bao giờ quay lại. "Ông ấy thậm chí còn chưa uống hết ly sinh tố của mình," Brian kể.

Và giờ, cuối năm 2008, đó là cuộc suy thoái tồi tệ nhất trong nhiều thập kỷ. Thị trường chứng khoán đang rơi tự do, và phải bốn tháng nữa mới chạm đáy.

💡 Insight hành động: Điều kiện khắc nghiệt là chuyện bình thường của khởi nghiệp, không phải dấu hiệu để bỏ cuộc. Nợ chồng chất, nhà đầu tư bỏ chạy, thị trường sập — ai rồi cũng có giai đoạn tưởng như sắp chết.

Lý Do Họ Không Bỏ Cuộc: Đã Thoáng Thấy Tương Lai Và Không Buông Được

Vậy tại sao họ không bỏ cuộc? Đây là câu hỏi đáng đặt ra. Con người, cũng như vật chất, bộc lộ bản chất thật dưới những điều kiện khắc nghiệt.

Một điều rõ ràng: họ làm việc này không chỉ vì tiền. Xét như một cách kiếm tiền thì đây là phương án khá tệ. Cả năm cày cuốc, và tất cả những gì có để phô ra chỉ là một tập bìa hồ sơ đầy thẻ tín dụng đã cạn hạn mức. Vậy tại sao họ vẫn miệt mài với startup này? Vì chính trải nghiệm họ đã có với tư cách những chủ nhà (host) đầu tiên.

Lần đầu thử cho thuê mấy chiếc đệm hơi trên sàn nhà trong một hội chợ thiết kế, tất cả những gì họ hy vọng chỉ là kiếm đủ tiền trả nhà tháng đó. Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra: họ thấy vui khi có ba vị khách đầu tiên ở cùng. Và khách cũng thấy vui. Cả hai bên làm điều đó vì, ở một mức độ nào đó, bị buộc phải làm — thế mà tất cả đều có một trải nghiệm tuyệt vời.

Rõ ràng ở đây có điều gì đó mới mẻ. Với chủ nhà, đó là một cách kiếm tiền mới vốn đã nằm ngay trước mắt họ theo đúng nghĩa đen. Với khách, đó là một cách du lịch mới, xét trên nhiều phương diện còn tốt hơn cả khách sạn.

Chính trải nghiệm đó là lý do khiến những nhà sáng lập Airbnb không bỏ cuộc. Họ biết mình đã khám phá ra một điều gì đó. Họ đã thoáng thấy tương lai, và họ không thể buông tay.

💡 Insight hành động: Động lực trụ được lâu nhất không phải tiền, mà là cảm giác chắc chắn rằng bạn đã nhìn thấy thứ người khác chưa thấy. Muốn có niềm tin đó, hãy tự làm khách hàng đầu tiên của chính mình — trải nghiệm sản phẩm thật, đủ sâu để biết trong tay mình có gì.

Bài Toán Khởi Động Tăng Trưởng: Đặt Mục Tiêu Lãi Đủ Ăn Mì Gói Lên Gương

Họ biết rằng một khi ai đó đã thử ở trong cái bây giờ gọi là "một airbnb," người đó cũng sẽ nhận ra đây chính là tương lai. Nhưng chỉ khi họ chịu thử — mà họ thì lại không thử. Đó chính là vấn đề suốt thời gian ở Y Combinator: làm sao khởi động được đà tăng trưởng.

Mục tiêu của Airbnb trong thời gian ở YC là đạt cái chúng tôi gọi là mức lãi đủ ăn mì gói (ramen profitability) — kiếm đủ tiền để công ty trang trải chi phí sinh hoạt của các nhà sáng lập, với điều kiện họ sống bằng mì gói.

Lãi đủ ăn mì gói rõ ràng không phải mục tiêu cuối cùng của startup nào. Nhưng đó là ngưỡng quan trọng nhất trên chặng đường, bởi đây là lúc bạn đã cất cánh. Đây là lúc bạn không còn cần sự cho phép của nhà đầu tư để tiếp tục tồn tại.

Với những nhà sáng lập Airbnb, mức lãi đủ ăn mì gói là 4.000 đô một tháng: 3.500 đô cho tiền thuê nhà, và 500 đô cho ăn uống. Họ dán mục tiêu này lên tấm gương trong phòng tắm của căn hộ.

💡 Insight hành động: Đặt một cột mốc sống-còn bằng con số cụ thể, rồi dán ngay trước mặt để mỗi ngày đều nhìn thấy. Chạm được ngưỡng lãi đủ ăn mì gói nghĩa là bạn tồn tại được mà không cần xin phép ai — đó là lằn ranh giữa phụ thuộc và tự chủ.

Tập Trung Vào New York: Đích Thân Đến Chụp Ảnh Từng Căn Nhà Cho Host

Cách khởi động đà tăng trưởng cho một thứ như Airbnb là tập trung vào phân khúc nóng nhất của thị trường. Nếu bạn khởi động được đà tăng trưởng ở đó, nó sẽ lan ra phần còn lại.

Khi tôi hỏi những nhà sáng lập Airbnb đâu là nơi có nhu cầu lớn nhất, họ biết ngay từ các lượt tìm kiếm: Thành phố New York. Vậy nên họ dồn lực vào New York. Họ đích thân đến thăm các chủ nhà và giúp họ làm cho tin đăng (listing) hấp dẫn hơn. Một phần lớn nằm ở những bức ảnh đẹp hơn. Thế là Joe và Brian thuê một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp và tự tay chụp ảnh những căn nhà của các chủ nhà.

Việc này không chỉ giúp tin đăng đẹp hơn. Nó còn cho họ hiểu về chính các chủ nhà của mình.

Khi họ trở về sau chuyến đi New York đầu tiên, tôi hỏi họ nhận thấy điều gì ở các chủ nhà khiến họ bất ngờ. Họ nói bất ngờ lớn nhất là có bao nhiêu chủ nhà đang ở đúng hoàn cảnh mà chính họ từng trải qua: cần số tiền này để trả tiền thuê nhà. Xin nhớ, đây là cuộc suy thoái tồi tệ nhất trong nhiều thập kỷ, và nó giáng đòn xuống New York đầu tiên. Điều đó chắc chắn càng làm dày thêm ý thức sứ mệnh của họ — cảm giác rằng người ta cần đến họ.

💡 Insight hành động: Đừng dàn trải mỏng khắp nơi — đánh vào phân khúc nóng nhất trước, rồi để nó lan ra. Và hãy làm những việc không scale được: xách máy ảnh đến tận nhà khách hàng, ngồi với họ. Một buổi gặp trực tiếp cho bạn hiểu khách sâu hơn mọi bảng số liệu.

Cất Cánh: Từ 460 Đô Lên 1.428 Đô Trong Ba Tuần Và Bảy Chữ Của Chesky

Cuối tháng Giêng năm 2009, khoảng ba tuần sau khi bắt đầu Y Combinator, nỗ lực của họ bắt đầu cho ra kết quả. Các con số nhích dần lên. Nhưng lúc đó khó nói chắc: đây là tăng trưởng thật, hay chỉ là dao động ngẫu nhiên?

Đến tháng Hai thì rõ. Đó là tăng trưởng thực sự. Họ kiếm được 460 đô la tiền phí trong tuần đầu tiên của tháng Hai, 897 đô la trong tuần thứ hai, và 1.428 đô la trong tuần thứ ba. Vậy là xong: họ đã cất cánh. Brian gửi cho tôi một email vào ngày 22 tháng Hai, báo rằng họ đã đạt mức lãi đủ ăn mì gói, kèm con số của ba tuần gần nhất.

"Tôi cho rằng các cậu biết mình vừa tự đặt ra thử thách gì cho tuần tới rồi chứ," tôi đáp lại.

Câu trả lời của Brian vỏn vẹn bảy chữ: "Chúng tôi sẽ không giảm tốc độ."

💡 Insight hành động: Khoảnh khắc đà tăng trưởng vừa bật lên không phải lúc để ăn mừng — đó là lúc để đạp ga. Cột mốc "lãi đủ ăn mì gói" chỉ là vạch xuất phát của một cuộc tăng tốc, không phải vạch đích để nghỉ chân. Khi số liệu ba tuần liên tiếp gần như nhân đôi, phản xạ đúng không phải "được rồi, thở đã" mà là "vậy tuần sau phải làm gì để nhanh hơn nữa".

Câu hỏi thường gặp (FAQ)

"Làm việc không nhân rộng" (do things that don't scale) trong câu chuyện Airbnb là gì?

Là những việc thủ công, tốn sức, không tự động hóa được nhưng lại quyết định sống còn ở giai đoạn đầu. Với Airbnb, Joe và Brian đích thân bay tới New York, gõ cửa từng chủ nhà, thuê máy ảnh chuyên nghiệp và tự tay chụp lại từng căn phòng cho đẹp. Không app nào làm thay được. Nhưng chính nó vừa cải thiện tin đăng, vừa giúp họ hiểu khách hàng thật sự cần gì, và khởi động đà tăng trưởng. Giai đoạn đầu, đây thường là việc duy nhất có tác dụng.

Làm cả năm không có tăng trưởng thì có nên bỏ cuộc không?

Không có câu trả lời chung. Nhưng hãy tự hỏi: bạn đã từng tận mắt thấy sản phẩm của mình thực sự làm người ta hài lòng chưa? Airbnb cầm cự được vì ba nhà sáng lập đã trải nghiệm đúng khoảnh khắc đó với ba vị khách đầu tiên — cả họ lẫn khách đều thấy đây là cách du lịch tốt hơn khách sạn. Họ đã "thoáng thấy tương lai" và không buông được. Nếu bạn chưa từng thấy tín hiệu đó dù đã thử đủ cách, đó mới là lý do đáng cân nhắc dừng lại — chứ không phải vì số liệu tháng này xấu.

"Lãi đủ ăn mì gói" (ramen profitability) là gì và tại sao quan trọng?

Là kiếm đủ tiền trang trải chi phí sống tối thiểu của nhà sáng lập, với điều kiện sống kham khổ. Với Airbnb là 4.000 đô/tháng. Nó không phải đích đến cuối, nhưng là ngưỡng quan trọng nhất trên đường đi: đó là lúc bạn cất cánh và không còn cần nhà đầu tư cho phép mình tồn tại. Hãy đặt một con số ngưỡng cụ thể, dán lên gương như họ đã làm.

Đang bế tắc tăng trưởng thì nên bắt đầu từ đâu?

Tập trung vào phân khúc nóng nhất của thị trường. Airbnb nhìn vào dữ liệu tìm kiếm, thấy nhu cầu lớn nhất ở New York, rồi dồn toàn lực vào đó. Khi đà tăng trưởng bật lên ở phân khúc nóng nhất, nó sẽ lan ra phần còn lại. Đừng rải mỏng nguồn lực khắp nơi khi bạn còn chưa cất cánh ở bất cứ đâu.

Cùng bàn luận

Bạn đã từng có khoảnh khắc "tận mắt thấy sản phẩm của mình thực sự hiệu quả" như ba vị khách đầu tiên của Airbnb chưa? Nếu chưa, đâu là việc "không nhân rộng được" mà bạn đang né vì tốn sức và không sang, nhưng thật ra lại là thứ duy nhất giúp bạn tạo ra khoảnh khắc đó?


Về bài viết này: Đây là bài luận "The Airbnbs" của Paul Graham — nguyên tác tại https://paulgraham.com/airbnbs.html. Bản tiếng Việt được dịch & biên tập để chia sẻ phi lợi nhuận với anh em khởi nghiệp; mọi luận điểm thuộc về tác giả gốc. Nếu thấy giá trị, hãy đọc bản gốc và ủng hộ tác giả.

← Về trang chủ